Luôn luôn và mãi mãi...

By

Ai đó đã từng nói: “Nhớ em ngay cả lúc ở bên em” mà. Anh cũng vậy đấy anh nhớ em luôn luôn và mãi mãi…  



Hôm qua anh nhớ em!

Đó là khi anh thấy từng đôi nắm tay nhau đi trên đường và anh ước sao em còn ở đây để mình cùng lang thang dưới ánh đèn đêm vàng vọt. Anh thích ngắm nhìn em những lúc như thế dưới ánh đèn đường mờ ảo. Ánh sáng như dịu dàng mơn man trên mái tóc em chiếu trên gương mặt em những mảng màu huyền ảo. Lúc đó trông em như thế nào nhỉ? Thật khó nói vì anh không biết phải dùng từ gì cho phải? Nhưng chắc chắn một điều rằng lúc đó trông em thật huyền bí và xinh đẹp hơn bất cứ một ai khác mà anh từng gặp.Hôm qua anh nhớ em!

Đó là khi anh nhìn thấy một cặp đôi trong công viên cô bé rất xinh (dĩ nhiên là không bằng em) đang dựa vào vai cậu bạn mà khóc. Và cậu ấy (cũng rất dịu dàng em ạ nhưng không dịu dàng bằng anh đâu) vuốt nhẹ lên mái tóc của cô bạn và nói những lời an ủi. Anh đã nghĩ tại sao cậu ta lại như thế nhỉ? Nếu là anh anh sẽ không nói một lời nào đâu anh sẽ ngồi thật im và yên lặng lắng nghe em khóc. Vì anh nghĩ đôi khi người ta cần một người biết lắng nghe hơn là môt người đưa ra những lời khuyên nhất là với một người cá tính và quyết đoán như em nữa chứ.
 

Anh nhớ em ngay cả khi ở bên em.



Hôm qua anh nhớ em!

Đó là khi anh… bị ngã trên đường về (chuyện cỏn con ấy mà em đừng lo). Anh không thấy đau lắm nhưng anh ước giá mà có em ở bên anh sẽ nhăn nhó thật nhiều giả bộ như đau lắm. Vì những lúc như thế bàn tay em sẽ dịu dàng băng bó cho anh và đôi mắt đôi mắt xót xa của em nhìn anh khiến anh cảm thấy mình thật là một người may mắn nhất trên đời. Một người may mắn vì đã có em - người - dịu - dàng - tuyệt - vời - nhất - thế - gian ở bên cạnh.
Hôm qua anh nhớ em!

Đó là khi anh ngồi một mình trong quán café nhìn bên cạnh thấy hai cô cậu học trò đang cười đùa vui vẻ. Anh đã ước sao mình trở lại như ngày xưa anh và em cũng khoác trên mình những đồng phục trắng tinh như thế. Cùng giận hờn vu vơ cùng sẻ chia những điều “ngớ ngẩn” những bài thơ “ngốc xít” nhưng ngọt ngào và lãng mạn. (Anh đã từng nghĩ nếu em vẫn còn ở bên cạnh anh thì anh sẽ trở thành một nhà thơ nổi tiếng đấy. Em còn nhớ những “bài thơ” anh đã tặng em không?).

Hôm nay anh nhớ em!

Là khi anh đang ngồi đây viết những dòng này tặng em. Chỉ còn mấy ngày nữa thôi là em sẽ về và anh sẽ lại được cùng em làm tất cả những điều tuyệt vời ấy. Em có biết là anh đã đếm ngược từng giờ không? À không là đếm ngược từng phút chứ vì anh đã chờ đợi giây phút được ôm em vào lòng cả năm nay rồi. Và lúc đó sự chờ đợi của anh đã được bù đắp thật đầy đủ và ngọt ngào.
Nhưng… lúc này đây anh vẫn nhớ em!

Vì ai đó đã từng nói: “Nhớ em ngay cả lúc ở bên em” mà. Anh cũng vậy đấy anh nhớ em luôn luôn và mãi mãi

Love you   Love you   Love you   Love you   Love you   Love you

More...

Tớ yêu cậu...

By

Cuối cùng thì tớ mới nhận ra rằng tớ yêu cậu biết bao?



Ngày chủ nhật dài vô tận. Chưa bao giờ tớ thấy ngày dài lê thê như vậy. Tớ đã kiếm nhiều việc để làm để cố quên đi sự thiếu vắng cậu. Nhưng lờ mờ nhận ra không phải chỉ là ngày chủ nhật của hôm nay mà sẽ còn là sự vắng mặt của nhiều chủ nhật sau nữa. Tay vẫn làm nhưng đầu óc của tớ để tận ở đâu cơ tớ đã để nó ở nơi cậu. Tớ đã biết từng giờ cậu làm gì hay cậu ở đâu nhưng giờ thì không trong lòng tớ luôn thấp thỏm…
 
Không biết cậu đang ngồi đồng ở cà phê vỉa hè như mọi ngày không? Bật Y!M nhìn vào màn hình tớ ngồi và chờ đợi một nickname sáng lên nhưng suốt từ sáng đến tối vẫn không thấy cậu online tớ buồn vô cùng. Tớ cứ cầm điện thoại trên tay bấm số rồi lại vội vàng cancel. Mỗi lần như thế lý trí lại gào thét trong tớ: “Trái tim hãy nằm im đi nào cậu đã chia tay bạn ấy rồi mà. Cậu đã chẳng bảo là sẽ không liên lạc nữa là gì?”. Nhưng trái tim lại thổn thức trả lời: “Tớ không thể nào quên được từng ngày từng ngày tớ vẫn nhớ tha thiết”.
 

Dù tớ đã nói lời chia tay với cậu...


Tớ con bé dở dở ương ương tính khí thất thường. Cậu theo đuổi tớ ba năm trời nhưng vẫn chưa một lần nhận được một tín hiệu đáp lại. Thế rồi một ngày đẹp trời nghe lời khuyên hùng hồn của nhỏ bạn thân. “Mày cứ thử đi tình cảm phải vun đắp thì mới có tính yêu được chứ”. Tớ đã kéo cậu tới một quan cà phê lãng mạn để thao thao bất tuyệt về tình yêu của tớ dành cho cậu. Lúc đó tớ cứ nói với lòng quyết tâm của nguời “tuẫn vì đạo”. Nói không kịp cho cậu chen một câu. Kết thúc cậu chỉ nói được có một câu: “Cậu có tin vào mình không?”. Tớ trả lời không ngập ngừng: “Có!”. Chúng mình đã thành một đôi kì lạ như thế đấy.

Một tháng sau cũng tại quán cà phê ấy tớ nói lời chia tay với cậu. Cậu vẫn không nói gì chỉ im lặng. Còn tớ lại bắt đầu màn độc thoại: “Đã từ rất lâu rồi mỗi lần tớ gặp khó khăn cậu là nguời tớ nhớ đến đầu tiên.Và khi tớ vui cậu cũng là người đầu tiên tớ muốn chia sẻ. Tớ cứ ngỡ đó là tình yêu. Tớ đã quyết định cho mình một tháng để chứng tỏ tớ cũng yêu cậu. Nhưng bây giờ đã qua thời hạn đó rồi. Tớ vẫn chỉ nghĩ cậu là người bạn trai thân thiết nhất. Chỉ thế thôi! Cậu đừng buồn nhé”. Lại một lần nữa cậu chẳng nói gì chỉ lững thững đi về phía cuối con đường.
 

... nhưng cuối cùng tớ nhận ra mình vẫn muốn ở bên cậu.
Tớ đã bắt đầu không có cậu mỗi ngày nữa. Mỗi sáng thức dậy không nghe tiếng cậu réo trong điện thoại gọi tớ dậy đi học. Cũng không có những câu chúc ngủ ngon vào 12 đêm. Chúng mình đã quy định giờ ấy dù thức hay ngủ cũng phải nhắn tin chúc ngủ ngon người kia. Thật tức cười cậu nhỉ? Tự nhiên bây giờ cứ đến 12 giờ là tớ lại tỉnh hẳn cả ngủ cầm điện thoại nhắn một cái tin “G9” rồi lại nhấn nút “Save message”. Tớ luôn cảm thấy bứt rứt mà không biết lý do gì cho đến một ngày tớ mở hộp thư draft. Có tổng cộng 30 tin nhắn mỗi tin chỉ có một dòng “G9”. Lúc này tớ đã biết: “Tớ yêu cậu”.

Cầm vội điện thoại tớ nhắn một tin nhắn: “Cậu ra chỗ đó nhé mình có chuyện muốn cho cậu biết”. Vẫn như mọi ngày cậu reply lại ngay lập tức “ok”. Nhất định lần tớ sẽ không nói thao thao bất tuyệt với cậu nữa. Tớ sợ cậu sẽ hỏi tớ rằng: “Một tháng sau cậu lại sẽ chia tay tớ chứ”. Nhất định tớ sẽ ngồi im để nghe cậu nói. Và tớ chỉ nói môt câu duy nhất: “Tớ yêu cậu”.

More...

"Tàn phá" Yahoo Messenger với SweetIM

By

Chắc chả có teen nào lại không sở hữu Yahoo Messenger đâu nhỉ? Và tất nhiên nhu cầu trang trí nghịch ngợm (và cả tàn phá Yahoo Messenger) là lý do SweetIM ra đời.
 
SweetIM có đầy đủ các tính năng từ hỗ trợ Emoticon các mặt cười cho Yahoo Messenger đến tiếng bom tiếng súng  uýnh nhau và đương nhiên có cả... tàn phá cửa sổ IM của bạn nữa đấy!

Sau khi cài đặt Yahoo Messenger sẽ được khởi động lại ngay lúc này bạn có thể thấy một thanh công cụ mới nằm ngay trong cửa sổ chat. Và bạn đã có thể bắt đầu khám phá những điều thú vị trong đây như...


Cá mập tấn công... IM rolling on the floor 


Khoan cắt IM! 


Đánh nhau trên IM feeling beat up


Và cả chơi game trên IM
 
Bạn có thể download công cụ tàn phá này tại đây.

More...

Làm “nổ tung” blog với Rockyou.com

By

Mặc dù các “dịch vụ” trang điểm cho blog đã ra đời từ lâu nhưng nhu cầu “làm đẹp” cho blog vẫn luôn là nhu cầu không thể thiếu của teens nhà mình. Vậy thì tại sao bạn không thử ghé qua http://www.rockyou.com và thử một vài “chiêu” xem blog có bạn có “hot” không ná!

Trong trang web này có đầy đủ hình thức trang điểm từ "nhẹ nhàng" như thêm vào blog một chiếc đồng hồ đếm ngược đến ngày sinh nhật của “đằng ấy” hay design một chiếc bánh có chữ I love you đến “hoành tráng” thì tặng nàng cả một slide show ảnh cực “kul” nữa đi teens nhé!

Chúng mình thử cách “đỉnh” nhất khiến nàng “xốn xang” là “điều chế” slideshows đi nào.

Công viêc đầu tiên là bạn hãy vào Create now ở ngay trang chủ. Sau khi đã vào đến “trung tâm điều chế” thì bạn hãy chọn những bức hình thật “ngon lành” bằng cách vào My Files/Choose.

Công việc tiếp sau đòi hỏi khả năng “bay bổng” và độ “teens” của bạn đấy! Đây là việc “make-up” cho slideshows thêm “kul” bằng cách chọn các hiệu ứng chữ hình nền hay cho hình những ngôi sao bay qua bay lại cho giống các “xì-ta” ở ô Customize bên cạnh. Ngoài ra nếu bạn có những bài hát “hợp mốt” thì cũng nên cho vào slideshow cho thêm phần “đỉnh” đấy nhỉ? ^^

Sau khi đã “sáng tác” xong xuôi để “show” trên blog bạn chỉ cần click Save rồi copy code và dán vào blog là ok. Chỗ này thì teens rành quá còn gì nữa nhỉ?

Hôm nay  tớ thử làm một slideshow ở blog là cô nàng Minh Hằng với nền nhạc Một vòng trái đất đấy tớ đảm bảo là "nổ tung" blog đấy nhé!

More...

Công cụ tra cứu từ điển "xì-tin"

By

 – Đây là một công cụ mang tính chất dùng để trao đổi phiên dịch từ ngôn ngữ nói sang ngôn ngữ "xì-tin" một cách đơn giản và tiện lợi.


  Từ điển cho siêu ngôn ngữ “xì-tin”

Cùng với việc bùng nổ phong trào blog chat chit là việc nở rộ xì-tai ngôn ngữ kiểu teens cũng phát triển khá rầm rộ. Tớ dám cá rằng nếu bạn không phải là dân “pro” thì chẳng đọc được đâu. Đơn giản là vì cũng là tiếng Việt nhưng lại được “thể hiện” bằng những kí tự cực kì lạ mắt mà chỉ có… teens mới biết là tại sao lại ”xài” chúng thôi mà.

Và để giải quyết vấn đề “to đùng” là “phiên dịch” tiếng xì-tin ra Tiếng Việt chuẩn và ngược lại các bạn thử ghé qua trang web http://golemesnair.googlepages.com/home xem sao. Đây là một công cụ cực kì hay ho mà tớ đảm bảo là kể dân teens hay đã không còn teens đều muốn dùng thử đấy.

Việc “phiên dịch” hết sức đơn giản. Trước tiên  bạn chỉ cần đánh Tiếng Việt chuẩn ở ô bên trên và tự động tiếng xì-tin sẽ hiện ra bên dưới (hoặc ngược lại nhá!). Dù đoặn văn bản của bạn có dài đến mấy thì vẫn “chơi” được tất đấy! Híhí ^^

Bạn nào thích thì cứ vào "xài" thử đi... Từ bây giờ bạn muốn đọc hay viết ngôn ngữ "xì-tin" thì không còn ngại gì nữa nhé! Vì đã có bộ tra cứu "công cụ hồi teen" này rồi mà...

More...

Thay đổi phong cách giao diện Desktop

By

1. Desktop “trắng trơn”

Nghe có vẻ đơn giản nhưng rất nhiều người tỏ ra ngạc nhiên khi chứng kiến màn hình desktop với wallpaper “chơ vơ một mình”. Màn hình của bạn sẽ còn “ấn tượng” hơn nữa với bức ảnh nền được chọn lựa cẩn thận – như trong hình.

Cách thực hiện: chuột phải lên màn hình desktop chọn Arrange icon by > bỏ chọn “show desktop icon”. Một cách khác là download bộ công cụ tweak UI từ trang chủ Microsoft và bỏ chọn toàn bộ các biểu tượng My computer Recycle Bin v..v trên màn hình.

Nếu không quen sử dụng Startmenu sau khi đã “làm sạch” màn hình bạn có thể sử dụng vài công cụ khác như bộ phần mềm Object Dock của Stardock.

2. Giao diện “không theo chuẩn”.

Giao diện trắng/xanh của Windows XP có thể khiến fan trung thành nhất phát ngán sau hàng năm trời “ăn ngủ cùng XP”. Rất may bạn có thể thay giao diện Luna mặc định bằng phần mềm - mà nổi tiếng nhất là WindowsBlind cũng của Stardock. Nếu không muốn trả tiền các bộ giao diện miễn phí cũng thừa sức làm bạn hài lòng đặc biệt là FlykiteOSX nhái Mac của Apple! Người dùng Windows Vista có ít lựa chọn hơn nhưng giao diện Aero “gương kính” mặc định của hệ điều hành này dư sức “đua sắc” cùng Mac OS.

3. Windows không taskbar

Không phải chức năng “hide taskbar” thông thường phần mềm Xneat ẩn hoàn toàn taskbar mang lại ngạc nhiên thú vị cho bất kì ai có dịp “tham quan” desktop của bạn. Taskbar không bị giấu đi mà chỉ đơn giản trở nên trong suốt. Nếu muốn bạn có thể thay thế hoàn toàn taskbar bằng phần mềm khác như Object Dock đã đề cập ở trên.

4. Icon lạ mắt

Các biểu tượng mặc định của Windows đã “ăn sâu” vào tâm trí người dùng đến mức họ không dám “chạm” vào các icon chưa từng gặp. Có rất nhiều cách thay đổi icon từ dùng “hàng” mặc định của Windows (chuột phải properties > customize > change icon) hoặc dùng phần mềm AveIconifier (kết hợp với các site phổ biến như Free Icon Download CrystalXP.net Icon Archive . Những người ngại mày mò thử nghiệm phần mềm mới sẽ ưng ý với giải pháp trọn gói IconPackagercủa StarDock.

5. Thay đổi “toàn diện” màn hình đăng nhập & màn hình khởi động.

Ít người biết màn hình đăng nhập (Log on Screen) và thậm chí màn hình khởi động (bootscreen) “cũ rích” của Windows cũng có thể được thay thế. Có hằng hà sa số phần mềm hãng thứ ba làm được việc này nhưng hai ứng viên miễn phí BootSkin của Stardockvà LogOnloader sẽ khiến bạn hài lòng.

More...

Luôn luôn và mãi mãi

By

Ai đó đã từng nói: “Nhớ em ngay cả lúc ở bên em” mà. Anh cũng vậy đấy anh nhớ em luôn luôn và mãi mãi…  



Hôm qua anh nhớ em!

Đó là khi anh thấy từng đôi nắm tay nhau đi trên đường và anh ước sao em còn ở đây để mình cùng lang thang dưới ánh đèn đêm vàng vọt. Anh thích ngắm nhìn em những lúc như thế dưới ánh đèn đường mờ ảo. Ánh sáng như dịu dàng mơn man trên mái tóc em chiếu trên gương mặt em những mảng màu huyền ảo. Lúc đó trông em như thế nào nhỉ? Thật khó nói vì anh không biết phải dùng từ gì cho phải? Nhưng chắc chắn một điều rằng lúc đó trông em thật huyền bí và xinh đẹp hơn bất cứ một ai khác mà anh từng gặp.Hôm qua anh nhớ em!

Đó là khi anh nhìn thấy một cặp đôi trong công viên cô bé rất xinh (dĩ nhiên là không bằng em) đang dựa vào vai cậu bạn mà khóc. Và cậu ấy (cũng rất dịu dàng em ạ nhưng không dịu dàng bằng anh đâu) vuốt nhẹ lên mái tóc của cô bạn và nói những lời an ủi. Anh đã nghĩ tại sao cậu ta lại như thế nhỉ? Nếu là anh anh sẽ không nói một lời nào đâu anh sẽ ngồi thật im và yên lặng lắng nghe em khóc. Vì anh nghĩ đôi khi người ta cần một người biết lắng nghe hơn là môt người đưa ra những lời khuyên nhất là với một người cá tính và quyết đoán như em nữa chứ.
 

Anh nhớ em ngay cả khi ở bên em.



Hôm qua anh nhớ em!

Đó là khi anh… bị ngã trên đường về (chuyện cỏn con ấy mà em đừng lo). Anh không thấy đau lắm nhưng anh ước giá mà có em ở bên anh sẽ nhăn nhó thật nhiều giả bộ như đau lắm. Vì những lúc như thế bàn tay em sẽ dịu dàng băng bó cho anh và đôi mắt đôi mắt xót xa của em nhìn anh khiến anh cảm thấy mình thật là một người may mắn nhất trên đời. Một người may mắn vì đã có em - người - dịu - dàng - tuyệt - vời - nhất - thế - gian ở bên cạnh.
Hôm qua anh nhớ em!

Đó là khi anh ngồi một mình trong quán café nhìn bên cạnh thấy hai cô cậu học trò đang cười đùa vui vẻ. Anh đã ước sao mình trở lại như ngày xưa anh và em cũng khoác trên mình những đồng phục trắng tinh như thế. Cùng giận hờn vu vơ cùng sẻ chia những điều “ngớ ngẩn” những bài thơ “ngốc xít” nhưng ngọt ngào và lãng mạn. (Anh đã từng nghĩ nếu em vẫn còn ở bên cạnh anh thì anh sẽ trở thành một nhà thơ nổi tiếng đấy. Em còn nhớ những “bài thơ” anh đã tặng em không?).

Hôm nay anh nhớ em!

Là khi anh đang ngồi đây viết những dòng này tặng em. Chỉ còn mấy ngày nữa thôi là em sẽ về và anh sẽ lại được cùng em làm tất cả những điều tuyệt vời ấy. Em có biết là anh đã đếm ngược từng giờ không? À không là đếm ngược từng phút chứ vì anh đã chờ đợi giây phút được ôm em vào lòng cả năm nay rồi. Và lúc đó sự chờ đợi của anh đã được bù đắp thật đầy đủ và ngọt ngào.
Nhưng… lúc này đây anh vẫn nhớ em!

Vì ai đó đã từng nói: “Nhớ em ngay cả lúc ở bên em” mà. Anh cũng vậy đấy anh nhớ em luôn luôn và mãi mãi

Love you   Love you   Love you   Love you   Love you   Love you

More...

Ân Thái Hà - Cô gái bán dâm vĩ đại nhất?

By


204 magnify
Ân Thái Hà đã chết trước khi chết cô là gái điếm cũng là một giáo viên. Cô dùng xác thịt dơ bẩn của mình đổi lấy tâm hồn trong sạch của lũ trẻ. Một cô gái điếm chết đi tất cả mọi đứa trẻ đều khóc trong lễ truy điệu của cô lá quốc kỳ rủ xuống một nửa trong sân trường. Mọi người nhìn thấy một bức ảnh đen trắng của cô... Trong ảnh nụ cười của cô thật hiền hậu.

Câu chuyện đau lòng về một cô giáo trẻ mới 21 tuổi đã "bán thân" nhiều lần để cho các em học sinh nghèo của mình có tiền mua vở mua bút có tiền để đi học. Cô đã bị cưỡng bức cho tới chết.

Ân Thái Hà sinh ra tại một vùng quê nông thôn ở tỉnh Cam Túc Trung Quốc. Ở vùng đất nghèo đói này các cô thôn nữ dù xinh hay xấu cũng đều sớm lần lượt tới các thành phố phương Nam kiếm tiền để rồi mỗi lần Tết đến họ đều mặt hoa da phấn gói to gói nhỏ hân hoan trở về.

Còn Ân Thái Hà sau khi tốt nghiệp cấp ba lại không lựa chọn cho mình con đường đi như vậy. Đó là điều mà ai nấy trong thôn đều thắc mắc bởi xét cho cùng cô cũng là đứa con gái xinh nhất nhì cái thôn xóm nghèo này. Ân Thái Hà thường xuyên phải hứng chịu những lời mắng nhiếc của bố mẹ bởi họ cho rằng đứa con mình chẳng làm nên trò trống gì.

Biết tin một ngôi trường tiểu học quê mình thiếu giáo viên Ân Thái Hà đã chủ động tới xin dạy miễn phí. Bởi thành tích học tập cấp 3 tốt nên cô đã dễ dàng vượt qua các kỳ thi sát hạch chính thức trở thành một cô giáo làng.

Lần đầu tiên Ân Thái Hà bước vào lớp bọn trẻ con không ngừng trầm trồ khen ngợi bởi vì từ trước tới nay chúng chưa bao giờ được nhìn thấy cô giáo nào xinh đến thế. Cũng từ đó mà lớp học ngày ngày tràn ngập tiếng nói cười của học sinh.

Nói là phòng học nhưng thực ra nó cũng chỉ là một túp lều cỏ tránh mưa tránh gió thân cây làm tường đá làm bàn học gạch xếp thành bục giảng thứ có giá trị nhất là chiếc bảng đen được làm từ gạch sau khi mài nhẵn quết thêm lớp sơn đen. Ngay phấn viết cũng không đủ dùng cô trò thường phải dùng vôi thay thế. Trong điều kiện thiếu thốn như vậy Ân Thái Hà vẫn kiên trì dạy lũ trẻ từng nét chữ dạy chúng cách làm người.

Đêm khuya gió to đã thổi bay nóc lớp học bảng đen cũng bị thổi lật. Ngày hôm sau đến trường cả thầy và trò đều ngẩn ngơ. Thầy hiệu trưởng tới tìm gặp Cục trưởng Cục giáo dục của huyện để xin tiền nhưng rốt cục cũng trở về tay không. Tối về thầy hiệu trưởng nói với Ân Thái Hà Cục trưởng muốn cô tới tận nơi để lấy tiền. Một cô gái chưa từng đi xa nhà chưa từng giao tiếp nhiều với người xung quanh như Ân Thái Hà đã lấy hết can đảm đi bộ 10 cây số tới gặp Cục trưởng.

Phòng làm việc của Cục trưởng bày biện vô cùng đẹp mắt trên tường treo nhiều bức ảnh quý giá bàn làm việc đen bóng còn có thể nhìn thấy bóng người bên trên. Trên bàn làm việc có một lá Quốc kỳ nhỏ còn ghế của Cục trưởng là ghế da bóng lộn như được đánh xi thậm chí nó còn bóng hơn màu tóc của Cục trưởng. Nhìn thấy Ân Thái Hà Cục trưởng vồn vã hỏi chuyện nhưng tất cả đều không đề cập tới mục đích cô tới đây.

Mãi tới đêm khuya thầy hiệu trưởng chỉ tay tới cửa một căn phòng nói Ân Thái Hà cùng tới đó lấy tiền với ông. Khi Ân Thái Hà bước vào cô chỉ nhìn thấy một chiếc giường và lần đầu tiên quý giá của đời con gái Hà đã "hi sinh" nó để đổi lấy tiền mang về cho các em học sinh.

Ân Thái Hà không khóc bởi vì trước mắt cô giờ đây chỉ hiện ra hình ảnh đáng thương của các em học sinh đang chờ phòng học để lại được ngày ngày lên lớp. Mặc đêm khuya cô vẫn trở về nhà không ai nói hết được nỗi nhục sự xấu hổ đang dâng trào trong lòng cô.

Ngày hôm sau những người dân trong thôn tự động tới trường mua một ít vật liệu để dựng lại phòng học đổ nát nhưng chắc chắn những ngày mưa gió sẽ vẫn không thể lên lớp được. Ân Thái Hà nói với đám trẻ sẽ không lâu nữa huyện sẽ cử người tới mua gạch để xây cho chúng ta một phòng học thật vững chãi.

Trong suốt nửa năm đó thầy hiệu trưởng đã phải tới tìm Cục trưởng hơn chục lần nhưng đến một đồng cũng không nhận được.

Chỉ có thầy hiệu trưởng mới biết Cục trưởng đã làm gì với Ân Thái Hà nhưng chỉ mình ông biết thì làm được gì. Năm học mới đã bắt đầu có rất ít người có khả năng nộp tiền học cho con số học sinh cố trụ lại được ngày càng ít chúng đều phải theo cha mẹ đi thả cừu rồi. Nhìn thấy cảnh tượng này Ân Thái Hà vô cùng đau lòng cô đau lòng khi nhìn thấy lũ trẻ không được ngày ngày cắp sách tới trường.

Khi Ân Thái Hà biết niềm hi vọng được đến trường của lũ trẻ đã trở nên quá xa mờ cô đã cởi quần áo khoác trên mình đứng trước gương tự hứa sẽ dùng tấm thân này để hoàn thành giấc mơ cắp sách tới trường của lũ trẻ. Cô biết rằng những người em người chị trong thôn mình đều xa quê để làm cái nghề bán thân đó.

Cô hiểu đó là cách kiếm tiền nhanh nhất. Cô vội vàng đi tắm rồi tới từ biệt thầy hiệu trưởng từ biệt cha mẹ từ biệt căn phòng cỏ dột nát để đến với chốn phồn hoa đô thị. Trước khi Ân Thái Hà đi bố mẹ cô cười còn thầy hiệu trưởng đã khóc…

Nơi phồn hoa đô thị đó đối với Ân Thái Hà không chút hấp dẫn trong mắt cô chỉ hiện ra hình ảnh căn phòng cỏ thấp tè cùng ánh mắt hi vọng được đi học của lũ trẻ. Cô bước vào một cửa hiệu cắt tóc nằm lên chiếc giường nhơ nhúa để cho người khác chà đạp lên thân thể mình lần thứ hai. Ngày hôm đó cô viết trong nhật ký: “Hóa ra Cục trưởng cũng chẳng bằng khách làng chơi.”

Ân Thái Hà là người tiết kiệm nhất trong số chị em ở đó. Cô không trang điểm cũng không hề mặc lên mình những bộ quần áo hở hang nhưng cô luôn là người đông khách nhất cô luôn là người cướp cơm của những chị em khác cũng chính bởi thế mà cô luôn phải gánh chịu những trận đánh hội đồng của những người bán dâm khác.

Mỗi lần mặt mày thâm tím cô lại phải chuyển tới nơi khác. Mỗi lần nhìn thấy gương mặt bỉ ổi của khách làng chơi Ân Thái Hà dường như lại nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của lũ trẻ nhỏ quê mình. Chính vì thế cô chưa từng một lần rơi nước mắt bởi vì cô là một giáo viên.

Sau khi trừ đi tiền sinh hoạt phí Ân Thái Hà gửi toàn bộ số tiền mình kiếm được cho thầy hiệu trưởng. Theo lời dặn của Ân Thái Hà thầy hiệu trưởng đã dùng toàn bộ số tiền đấy để cải thiện dần cho phòng học của trường. Mỗi lần có người hỏi tiền ở đâu ra thầy hiệu trưởng đều nói là tiền quyên góp của xã hội dành tặng thôn.

Nhưng rồi cái kim trong bọc lâu ngày cũng lộ ra cuối cùng một hôm có thông tin từ bưu điện truyền về nói rằng chỗ tiền đó là của cô giáo Ân gửi về. Sau khi biết được tin đó khắp nơi đều tra hỏi Ân Thái Hà nhưng cô đều khéo léo từ chối trả lời bởi cô là gái bán dâm.

Ân Thái Hà khi làm gái bán dâm

Có tiền trường học đẹp hơn hẳn. Tháng đầu tiên trường mua được bảng đen sửa lại nóc phòng. Tháng thứ hai đã có bàn gỗ. Tháng thứ ba tất cả trẻ em đều đi học tháng thứ tư học sinh ai nấy đều có khăn quàng đỏ. Đến tháng thứ năm không còn học sinh nào phải đi chân đất tới trường nữa rồi...

Tháng thứ sáu cũng là lúc Ân Thái Hà trở về. Nhìn thấy cô từ xa bọn trẻ đều tranh nhau chạy tới gọi mừng: “Cô Ân đã về rồi… Cô Ân xinh đẹp đã về rồi…” Nhìn thấy gương mặt rạng ngời của lũ trẻ Ân Thái Hà không cầm nổi nước mắt những giọi nước mắt buồn tủi trong suốt nửa năm qua cuối cùng cũng đã rơi.

Ở nhà được vài ngày cô giáo Ân lại tiếp tục lên đường.

Đến tháng thứ bảy trường đã có sân vận động tháng thứ tám có sân bóng rổ tháng thứ chín học sinh đều có bút chì mới tháng thứ mười sân trường tung bay lá Quốc kỳ. Vậy là ngày ngày các em học sinh đều có thể đứng tại sân vận động dưới lá Quốc kỳ hát vang bài Quốc ca.

Tháng thứ 11 vì một người khách kiên quyết không chịu dùng bao cao su nên cuối cùng cô giáo Ân đã mang thai sau khi giải quyết cái thai Ân Thái Hà trở thành vợ bé của người đàn ông đó. Nhưng vì nửa năm gần đây làm ăn thất bát nên người đàn ông đó đã rũ bỏ cô. Cô ra đi với hai bàn tay trắng.

Từng đấy chuyện xảy ra khiến Ân Thái Hà cảm thấy vô cùng mệt mỏi cô muốn về nhà muốn trở về với những đứa trẻ thân thương. Nhưng ước mơ lớn nhất của cô là xây cho lũ trẻ một phòng học to đẹp rồi mua cho chúng máy tính. Để thực hiện ước mơ đó cô lại một lần nữa hạ thấp mình tới cầu xin người đàn ông đã rũ bỏ mình.

Người đàn ông đó nói không có tiền nhưng có thể giới thiệu cô cho một ông chủ khác sẵn sàng bỏ ra 3000 USD để mua cô trong chỉ một đêm. Nghĩ tới bao khó khăn gian khổ đã trải qua Ân Thái Hà lại một lần nữa nhắm mắt nằm lên giường của ông chủ giàu có đó. Cô thề với bản thân qua nốt đêm nay cô sẽ về nhà sẽ về với lớp học thân thương.

Nhưng cũng chính vào đên hôm đó Ân Thái Hà đã bị người đàn ông đó cưỡng bức cho tới chết. Trước khi cô chết cũng chỉnh là lúc cô vừa bước sang sinh nhật lần thứ 22.

Ân Thái Hà ra đi nhưng cô vẫn chưa hoàn thành được tâm nguyện là xây cho các em học sinh một phòng học thật đẹp mua cho chúng những chiếc máy tính thật tốt.

Đám tang đưa tiễn Ân Thái Hà ngập tràn trong nước mắt. Mọi người nhìn thấy một bức ảnh đen trắng của cô trong ảnh nụ cười cô thật hồn hậu. Thầy hiệu trưởng lật mở cuốn nhật ký của Ân Thái Hà nghẹn ngào đọc trong nước mắt. Cô viết: “Mỗi lần bán thân có thể giúp một em học sinh có cơ hội cắp sách tới trường. Mỗi lần làm vợ bé có thể mang lại hi vọng cho cả một trường học…”

Lá Quốc kỳ đỏ thắm trong sân trường treo rủ.

Học sinh và phụ huynh trong lễ tang Ân Thái Hà với biểu ngữ: Cô Ân chúng em yêu cô!


Có lẽ đây là lần đầu tiên trong lịch sử Trung Quốc lá Quốc kỳ đỏ thắm treo rủ vì một cô gái bán dâm vĩ đại...
 
 
 
(Còn tiếp...) 

More...

Người phụu nữ thích ăn...thịt người

By

một phụ nữ người philippin có 1 sở thích rất kì lạ là thích ăn thịt người cô ta làm tiệc mời những người thân và bạn bè cùng ăn nhưng tất cả đều không biết rằng họ đang ăn thịt người.  Khỏ khỏ

những vị khách của cô ấy nói: "chúng tôi ăn và nếm đc mùi vị rất đặc biệt từ các món của cô ta làm" và trong số họ ko bít đc là mình sẽ là nạn nhân tiếp theo của cô ta.  Tức quá

cô ấy đã giết chồng để thỏa mãn sợ thích đó. ko lâu sau cô đã bị cảnh sát bắt.  Chúc mừng



More...

Những hung thần rình rập nữ sinh viên

By

Thời gian gần đây ở làng Đại học Thủ Đức (khu vực giáp ranh giữa TPHCM và tỉnh Bình Dương) xảy ra hiện tượng một số kẻ xấu rình rập sinh viên nữ tắm để quay phim và chụp hình lén. Không khí hoang mang lo sợ bao trùm khắp khu vực.
Nhà tắm và nhà vệ sinh của nhà trọ 17/18 vừa không chắc chắn lại nằm sát đường và rất hoang vắng

RÌNH RẬP Ở NHÀ TẮM



Khoảng 9 giờ tối cô sinh viên Ng.T.H (trọ ở số nhà 1/2 thuộc khu phố 6 phường Linh Trung quận Thủ Đức TPHCM) đang tắm thì bất ngờ phát hiện một cánh tay cầm điện thoại di động luồn qua khe hở phía dưới cánh cửa phòng tắm. Cô hốt hoảng hét toáng lên. Mọi người trong dãy nhà trọ chạy ra thấy một thanh niên khoảng hơn 20 tuổi vừa thoát ra cổng. Các sinh viên nam đuổi theo ra đến đường gã thanh niên liền nhảy lên xe gắn máy do một cô gái tóc nhuộm vàng hoe cầm lái chạy mất dạng.

Chuyện của H. khiến cả phòng trọ chưa hết bàng hoàng thì hai ngày sau đó cô bạn cùng phòng Ng.T.Th cũng rơi vào hoàn cảnh tương tự. Khoảng hơn 8 giờ tối Th. đang tắm thì nghe tiếng động ở phía ngoài phòng tắm. Cô nhìn xuống chân kinh hoàng thấy một khuôn mặt đang nhìn mình qua khe hở phía dưới cửa phòng tắm! Cũng tại dãy nhà trọ này cô sinh viên Ng.T.Ng đi vệ sinh xong vừa mở cửa ra thì thấy một thanh niên lạ hoắc đứng trước phòng vệ sinh từ lúc nào. Ng. hốt hoảng bỏ chạy vào phòng đóng cửa khóc suốt đêm.

Cách nhà trọ này không xa là nhà trọ số 17/18 cũng thuộc tổ 7 khu phố 6 phường Linh Trung. Sinh viên nữ ở nhà trọ này cũng rơi vào hoàn cảnh như thế. Khoảng 7 giờ tối cô L.T.P tắm được một lúc thì cảm thấy có điều gì bất thường bèn nhìn lên trần nhà tắm theo phản xạ tự nhiên. Cô chết điếng khi bắt gặp một cánh tay cầm điện thoại di động đang ở chế độ quay phim luồn qua khe hở giữa hai phòng. P. hét lên cánh tay kia rụt lại và y mở cửa chạy mất.

Hiện nay nhiều sinh viên nữ cho biết họ luôn sống trong tâm trạng lo lắng cảm thấy không yên tâm mỗi khi đi tắm hay đi vệ sinh. Nhiều bạn phải tranh thủ đi tắm sớm tắm nhanh để tránh sự rình rập của kẻ xấu. Thậm chí ở nhà trọ 17/18 khi một người đi tắm hay đi vệ sinh bao giờ cũng phải có thêm một người đi theo để canh chừng. Buổi tối nếu có nhu cầu đi vệ sinh mà không có người canh thì đành phải... cố nhịn đến sáng!

Hầu hết các nhà trọ ở làng Đại học Thủ Đức đều đặt nhà tắm và nhà vệ sinh ở ngoài gần cổng ra vào. Cửa phòng tắm và phòng vệ sinh không chắc chắn giữa cánh cửa với tường có khe hở nhất là phía dưới có một khoảng hở chừng 8 đến 10cm. Có những dãy nhà trọ nhà tắm và nhà vệ sinh nằm ở những vị trí rất nguy hiểm. Nhà trọ 17/18 có tới 40 phòng trọ chỉ cho sinh viên nữ thuê xung quanh không có tường bao cổng ra vào chỉ là một tấm lưới B40 rất sơ sài. Nhà tắm và nhà vệ sinh của nhà trọ này lại nằm sát đường buổi tối ở đây rất tối và vắng vẻ. Bình thường nhiều sinh viên không dám đi tắm hay đi vệ sinh một mình. Từ khi có hiện tượng quay phim và chụp hình lén sinh viên càng lo sợ hơn.

CHẶN ĐƯỜNG KHOE “CỦA QUÝ”

Đoạn đường nơi một số kẻ xấu đứng chặn đường các sinh viên nữ để khoe “của quý”
Cũng trên các con đường tại làng Đại học Thủ Đức thỉnh thoảng lại xuất hiện một số kẻ bệnh hoạn đứng ở những khu vực thiếu ánh điện chặn đường các sinh viên nữ đi học về để khoe “của quý”.
Sinh viên L.T.P kể khoảng 8 giờ tối cô và bốn người bạn đi học thêm tiếng Anh ở trường ĐHKHXH&NV (cơ sở 2 phường Linh Trung quận Thủ Đức) về. Khi đi qua đoạn đường gần sân bóng B1 thì gặp một người đàn ông khoảng hơn 30 tuổi ngồi trên xe máy ngoắc lại để hỏi đường. Khi P. và nhóm bạn vừa đi đến y bất ngờ phơi bày “của quý” ra và nói “anh cho tụi em xem cái này nè”. P. và bốn người bạn hoảng sợ bỏ chạy tán loạn.

Trưa 15-5-2008 P. và ba người bạn vừa cắp sách đi ra đến cổng bất ngờ gặp một thanh niên ăn mặc khá lịch sự khoảng hơn 20 tuổi đứng trước cổng tụt quần xuống rồi tiến lại. Quá hoảng hốt và kinh tởm P. cùng mấy người bạn bỏ chạy về phòng không dám đi học nữa.

Theo những sinh viên ở nhà trọ 17/18 con đường dẫn xuống trường ĐHKHXH&NV nằm trước nhà trọ này thỉnh thoảng lại xuất hiện một gã cứ đứng nhìn vào các phòng trọ nữ. Hễ thấy bạn nữ nào xuất hiện y lập tức tụt quần xuống khoe “của quý”. Các sinh viên khi chứng kiến cảnh này đều rất hoảng loạn và muốn chuyển phòng trọ đi nơi khác ngay lập tức nhưng vì gần cuối năm học rất khó tìm phòng trọ nên họ đành chấp nhận những điều kinh khủng như trên. “Mình không ngờ ở một nơi như làng Đại học Thủ Đức lại có những hiện tượng bệnh hoạn đáng lên án như vậy” Hồ Thị Vân sinh viên năm 2 trường ĐHKHXH&NV bức xúc.

Đó cũng là nỗi bức xúc chung của tất cả sinh viên đang sinh sống và học tập ở đây. Điều đáng buồn là khi xảy ra sự việc trên sinh viên phản ánh với các chủ nhà trọ thì chỉ nhận được sự thờ ơ vô trách nhiệm. Một số nhà trọ bị sinh viên kêu nhiều quá thì sửa lại cửa nhà tắm và nhà vệ sinh một cách chiếu lệ mà thôi.

 theo NGUYỄN VŨ - Conganthanhpho

More...